[Lòng Tham] Chương 13: Ôi, xin lỗi

Editor: Pim

Có thể do đã rất lâu cô không nhớ đến những chuyện xưa cũ này, nên rất nhiều kí ức cứ chen chúc ùa về trong đầu cô khiến nó đau như muốn nổ tung, lúc lấy lại tinh thần thì trời đã sáng.

Con gái không ngủ đủ giấc sẽ rất nhanh già, Chung Tĩnh Trúc uể oải lật người dậy, cô quên mất mình đã nằm trên ghế suốt cả đêm, nên rầm một tiếng, cô ngã sõng soài trên mặt đất.

Có tiếng chân chạy tới, Chung Tĩnh Trúc xoa xoa cái eo rồi ngồi xuống, liền thấy đôi chân dài chắn hết cả ánh sáng mặt trời.

“Em gái nhỏ, em đừng nói với anh là em từ trên ghế lăn xuống đất đấy nhé?”Đàn anh Triệu kinh ngạc rồi bật cười thành tiếng, không nhìn thấy mặt cô nhăn thành cái bánh bao rồi sao? Một chút lòng thương người cũng không có!

Lệ Tô Liêu ở bên cạnh, vội cúi người xuống đỡ cô đứng lên, động tác vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ, cánh tay anh vòng qua eo cô, xuyên qua lớp vải đồng phục cảnh sát truyền hơi ấm đến cơ thể của Chung Tĩnh Trúc.

“Sao anh lại tới đây?”Hai người này có quan hệ gì vậy? Có phải loại quan hệ không thể cho người ta biết không! Bất chấp cả người ê ẩm, Chung Tĩnh Trúc buột miệng hỏi một câu. Giọng điệu cho thấy rõ tâm trạng bực bội, ghét bỏ.

“Lệ thiếu tới đây đưa bữa sáng cho chúng ta.”Đàn anh Triệu không thể nhịn được, ra vẻ bênh vực kể yếu là Lệ Tô Liêu. Sáng sớm tới sở trình diện đã thấy Lệ Tô Liêu, nhất định là bạn cùng phòng kia không hề biết! Với cái thái độ này của Chung Tĩnh Trúc, đúng là bản sao của Trần Thế Mỹ.(*)

[i](*)Trần Thế Mỹ xuất thân vốn là một thư sinh nghèo khó tại vùng Hồ Nam, có cha mẹ nghèo khó, anh ta kết hôn với Tần Hương Liên và có hai đứa con. Tần Hương Liên hết lòng dốc sức làm lụng cho Trần Thế Mỹ ăn học. Sau đó Trần Thế Mỹ lên kinh thi cử và đổ trạng nguyên. Công chúa thấy Thế Mỹ sáng sủa và muốn kết hôn. Tân khoa trạng nguyên Trần Thế Mỹ tài học xuất chúng, được thái hậu thưởng thức và chiêu làm phò mã, cả nước cùng ăn mừng.

Trần Thế Mỹ từ khi đổ trạng nguyên nên được tung hô, tâng bốc và đã chán chường cảnh nghèo khổ nên muốn ruồng bỏ quá khứ, chối bỏ vợ con. Lúc này Tần Hương Liên dẫn hai người con lên kinh tìm chồng trước đó cha mẹ của Trần Thế Mỹ vì quá già yếu nghèo khó nên mất, trước khi mất biểu Tần Hương Liên lên tìm chồng để trở về quê.

Thôn phụ Tần Hương Liên mang theo hai đứa con là Xuân Ca và Đông Muội vượt ngàn dặm đến kinh thành tìm chồng, vốn là phò mã nên Trần Thế Mỹ đã không nhận vợ con và sai người đuổi họ đi vì sợ tội “Trùng hôn”(đã kết hôn rồi lại kết hôn lần nữa khi chưa hủy hôn ước nhất là dám lừa dối công chúa là chưa có vợ).

Tần Hương Liên uất ức nên chặn kiệu của Bao Chửng đệ đơn kêu oan. Được sự giúp đỡ của Triển Chiêu, cô tới được công đường nhờ Bao chửng phán xét. Trần Thế Mỹ biết chuyện liền phái Hàn Kỳ giết hại ba mẹ con đễ giết người diệt khẩu nhưnng không thành. Hàn Kỳ cũng ăn năn những việc mình đã làm, mang đao đồng vốn là vật trong phủ Phò Mã làm vật chứng để tố cáo tội ác của Trần Thế Mỹ.

Bao Chửng triệu Trần Thế Mỹ tới công đường Khai Phong hỏi tội rồi kết án và cho đao phủ xử chém. Trần Thế Mỹ ỷ vào sự che chở của vợ và thái hậu gây áp lực đòi tha hắn. Tuy nhiên, Bao Công cùng với các cộng sự của mình kiên quyết xử chém, thậm chí ông cùng với các cộng sự cởi mũ quan và đưa thế Mỹ lên Long đầu trảm xử chém.(Wiki)[/i]
“Không phải ở gần đồn cảnh sát không có hàng ăn sáng sao? Nên tôi tới đây đưa đồ ăn sáng cho cô.”Vẻ mặt Lê Tô Liêu vẫn rất bình thản, dùng tay tỉ mỉ phủi bụi trên người Chung Tĩnh Trúc.

Muốn gặp đàn anh Triệu thì cứ nói thẳng ra, tôi nhìn thấy hết rồi, Chung Tĩnh Trúc bĩu môi, xoay người đi đánh rằng, sau đó quay trở về chuẩn bị ăn bữa sáng. Đàn anh Triệu mô tả dáng vẻ ăn uống tao nhã của Lệ Tô Liêu nhưng không thành, nước miếng bay tứ tung khắp nơi, khiến cô sợ đến run người, Lệ Tô Liêu lại không thấy hề hấng gì, dáng vẻ vẫn rất thong dong.

Chung Tĩnh Trúc ăn xong, đưa mắt nhìn qua đồng hồ, thấy đã đến thời gian giao ca, cô bỗng nhiên có chút bất an.

Đàn anh Triệu rất biết nịnh hót, lại còn được Lệ Tô Liêu mua chuộc bằng bữa ăn sáng, cho nên ra vẻ hào phóng, cực kì sảng khoái nói: “Em gái nhỏ, em về trước đi, tối hôm qua cũng không có vụ án nào, đợi lát nữa giao ca, anh sẽ báo cáo lại.”

“Vậy … Cũng được!”Miệng thì nói có vẻ miễn cưỡng nhưng tay chân thì đang thoăn thoắt thu dọn đồ đặc, bỗng nhiên bị đàn anh Triệu giữ chặt tay lại, hai người đưa lưng về phía Lệ Tô Liêu, thì thầm gì đó.

“Em gái nhỏ, anh thấy Lệ thiếu rất tốt.”Đàn anh Triệu đánh giá Lệ Tô Liêu khá cao, ca ngợi đến mặt mày nở bung như hoa mùa xuân.

“Đàn anh à, sao anh lại dễ dãi đến vậy, có mỗi mấy cái bánh bao đã mua chuộc được anh.”Chung Tĩnh Trúc tỏ vẻ coi thường, trước đây ai đắc tội với Lệ Tô Liêu mà sợ hãi đến run rẩy cả người? Hóa ra sinh vật này chỉ cần cho ăn, có thể mai một lương tâm.

“Đây không phải là bánh bao bình thường, mà là bánh bao mua ở Diêu Ký!”Đàn anh Triệu tỏ vẻ không hài lòng, đây chính là bánh bao không phải dạng tầm thường, mà nó được mua ở Diêu Ký! Vừa nghe thấy hai chữ Diêu Ký, Chung Tĩnh Trúc nhanh chóng nhét hết cái bánh bao vào trong miệng.

“Em gái nhỏ, Lệ thiếu tuyệt đối là một người đàn ông tốt, em nên tin tưởng con mắt của anh.”Chung Tĩnh Trúc mỉm cười, vốn cũng chỉ thấy có vài điểm tốt trên người của Lệ Tô Liêu. Nhưng giờ đây, với ánh mắt nhìn người chuẩn của đàn anh Triêu, Chung Tĩnh thấy hơi dao động.

“Anh đây hơn em bao tuổi chứ? Anh ăn muối còn nhiều hơn em ăn cơm! Không tin anh thì còn tin ai!”Đàn anh Triệu nhìn thấy sự hoài nghi trong ánh mắt của Chung Tĩnh Trúc, hét toáng lên.

“Mặn chết anh rồi!”Chung Tĩnh Trúc chậc chậc hai tiếng: “Em và Lệ Tô Liêu không như anh nghĩ đâu, chúng em là dòng nước tinh khiết khác nhau!”

“Nước tinh khiết thì cũng phải sôi mới uống được!”Đàn anh Triệu cười tít cả mắt. Chung Tĩnh Trúc rất muốn lấy bánh bao đập chết con người này, đành nhẫn nhịn cầm túi xách đi về. Lệ Tô Liêu cũng gật đầu chào một cái rồi đi theo.

“Đàn ông tốt như vậy, đều bị hủy hoại trong tay em gái nhỏ.”Đàn anh Triệu dựa vào cửa vừa cắn bánh bao vừa nói. Chung Tĩnh Trúc là người con gái như vậy mà Lệ Tô Liêu cũng đồng ý theo đuổi, khó trách anh ta tới nay vẫn chưa có bạn gái, cũng có khả năng thích chơi trò chơi mạo hiểm.

“Đàn anh Tiếu, xin chào.”Tại cửa đồn cảnh sát, gặp được đàn anh Tiếu, Chung Tĩnh Trúc nhanh chóng chào hỏi.

“Chào.”Đàn anh Tiếu vội vàng trả lời, sau đó vội vàng đi vào đồn cảnh sát,dáng vẻ như chuột gặp phải mèo.

“Lệ Tô Liêu, về sau anh đừng tới tìm tôi.”Ngồi trên ghế da mềm mại, Chung Tĩnh Trúc cảm thấy hơi buồn ngủ, cố gắng nâng mí mắt, nói xong chuyện cần phải nói.

“Vì sao?”Đôi mắt Lệ Tô Liêu trong suốt như nước, không bao giờ biểu đạt ra cảm xúc của mình, khiến cho người khác cảm thấy con người này rất lương thiện nhưng thực ra mưu mô đầy một bụng. Chung Tĩnh Trúc tính tình lại hiếu kì như vậy, cứ để cô ấy giảo hoạt một vài lần cho thoải mái.

“Đồn công an không phải nơi tốt lành gì, anh cũng không phải cánh sát, không có chuyện gì đừng tới, xui xẻo lắm.”Chung Tĩnh Trúc quanh co một vòng, rồi giở giọng khuyên nhủ.

“Uhm, tôi là công dân tốt, tôi không sợ.”Lệ Tô Liêu không phải người mê tín, câu nói này phá ngang dòng suy nghĩ của Chung Tĩnh Trúc.

“Từ nhà tới đây cũng phải mất hai tiếng, anh sáng sớm tới đây, mệt mỏi rồi.”Bày ra vẻ mặt bà mẹ hiền từ.

“Vậy lần sau tôi sẽ tới vào buổi tối.”Lệ Tô Liêu kéo khóe miệng cong lên,anh đối với sự quan tâm của cô cảm thấy rất hài lòng. Chung Tĩnh Trúc ức đến giậm chân bình bịch, anh không biết trọng điểm tôi đang nói là gì sao? Lại cứ tưởng cô lo lắng cho mình mới chết chứ.

“Thế nhưng trong sở mấy anh ở đó hay đoán mò, nếu để cho họ nhìn thấy anh, sẽ nói linh tinh.”Tuy rằng việc xấu trong nhà không nên tiết lộ ra ngoài, nhưng vì thanh danh của mình, Chung Tĩnh Trúc quyết định hy sinh hình tượng của đàn anh vậy.

“Uh, tôi nghe nói Triệu Triết là trùm buôn trong sở, nhưng cậu ta cũng đã nhìn thấy, cô còn sợ gì chứ?”Lệ Tô Liêu nhíu mày.

Trong nháy mắt, khuôn mặt Chung Tĩnh Trúc rũ xuống, lại tự lừa mình dối người. Bên kia, đàn anh Triệu hắt hơi ba lần.

“Không muốn tôi tới đấy?”Thấy Chung Tĩnh Trúc mặt mày ủ rũ, Lệ Tô Liêu cảm thấy hơi khó chịu.

Chung Tĩnh Trúc không trả lời, chỉ gật đầu.

“Được rồi, lần sau không tới nữa.”Anh nở nụ cười nhạt, coi như thỏa hiệp, nhưng trong lòng vẫn không cam chịu. Giọng nói của Lệ Tô Liêu nhàn nhạt, không rõ ràng, càng khiến cô thêm phiền.

“Đường này hình như không phải về nhà?”Chung Tĩnh Trúc thấy hơi lạ, cô chỉ muốn ôm gối ngủ một giấc cho thoải mái. Hai chữ về nhà khiến tâm trạng của Lệ Tô Liêu tụt dốc không phanh.

“Ở trong xe đợi tôi một lúc.”Lệ Tô Liêu không trả lời vấn đề của cô, chỉ xoay người nói với cô nói, rồi nhanh chóng mở cửa xe. Lúc lâu sau cũng chưa thấy quay lại, làm cho Chung Tĩnh Trúc ở trong xe đứng ngồi không yên, chỉ biết dán mắt vào cửa kính xe, sợ bị ai đó đem đi bán.

Bỗng nhiên, chỗ ngồi ở ghế lái có tiếng động, hình như có tiếng gõ cửa kính xe. Chung Tĩnh Trúc tưởng là cảnh sát giao thông, không chịu mở cửa xe, người bên ngoài kia cũng rất kiên nhẫn, vẫn tiếp tục gõ.

Rốt cuộc nhịn không được, cô nhoài người sang bên ghế lái, mở cửa kính xe xuống, không phải là cảnh sát giao thông mà là một người con gái vô cùng xinh đẹp, hai mắt tròn xoe, mái tóc dài đen nhánh vén qua tai, để lộ cần cổ trắng nõn.

“Cô tìm ai?”Chung Tĩnh Trúc hồi phục tinh thần, hai mắt vẫn dán trên khuôn mặt của người đẹp, đúng là tiên nữ, đến con gái cũng phải ngẩn ngơ ngắm nhìn.

Người con gái xinh đẹp mấp máy miệng, bàn tay mềm mại trắng nõn khua khoắng gì đó, Chung Tĩnh Trúc hơi ngạc nhiên … cô ấy là người khuyết tật? Không biết vì sao, trong đầu Chung Tĩnh Trúc nhảy ra bốn chữ “ghen tị sắc đẹp.”

Tiểu tiên nữ sử dụng ngôn ngữ bằng tay, Chung Tĩnh Trúc nửa chữ cũng không hiểu, cười ngượng với cô ấy. Chung Tĩnh Trúc thấy hơi sốt ruột, cứ ông nói gà bà nói vịt này thì có thể làm tổn thương đến tự tôn của người đẹp không nhỉ?

Cuối cùng, tiểu tiên nữ cũng cho thấy vẻ thất vọng của mình, ngừng động tác bằng tay, lưu luyến nhìn bên trong chiếc xe, cuối cùng cười cười, hướng về Chung Tĩnh Trúc vẫy vẫy tay. Chung Tĩnh Trúc nhìn ra đây là chào tạm biệt. Vội vàng cũng vẫy vẫy tay lại, nhìn theo người đẹp, xa xa là chiếc xe Merc. Chưa đầy năm phút, người trước mắt đã biến mất không thấy bóng dáng đâu. Chung Tĩnh Trúc vẫn đơ người ngồi đó, bỗng nhiên nghĩ đến một câu nói, mọi thứ tốt đẹp đều biến mất trong giây lát.

Cửa xe ở ghế lái mở ra, Lệ Tô Liêu hơi ngạc nhiên, Chung Tĩnh Trúc vẫn đang nằm bò trên ghế, cả người vắt ngang giữa hai ghế phó lái và lái xe, dáng vẻ rất buồn cười. Chung Tĩnh Trúc cũng thấy mình hơi mất mặt, vội vàng ngồi thẳng lên.

Lệ Tô Liêu nhét một chiếc túi giấy vào tay Chung Tĩnh Trúc, cô cầm chiếc gói to trong tay, vẫn còn nóng, không khỏi hiếu kì, mở ra nhìn thấy đó là túi kẹo kéo được cắt thành từng miếng nhỏ, bên trên còn rắc cả vừng nữa, mùi thơm xộc thẳng vào mũi.

“Sao anh biết tôi thích món này?”Chung Tĩnh Trúc nhanh chóng mở ra, lấy một miếng đưa vào miệng. Vừa mềm vừa dẻo, cô thích nhất là hương vị này.

Lệ Tô Liêu cười cười, mắt cong thành mảnh trăng non. Đương nhiên, cũng nghe ngóng từ đàn anh Triệu.

Đàn anh Triệu chỉ hỏi anh một câu: “Anh đang theo đuổi em gái nhỏ, đúng không?”Anh chỉ cười mà không đáp, đối phương cứ thế coi như anh đã ngầm thừa nhận, sau đó liền vui vẻ bán đứng Chung Tĩnh Trúc, ví dụ như cô thích ăn gì nhất, thích nhất Phương Vân Vân ….

“Rất xin lỗi, Phán Phán.”Đi qua hai con đường, Lệ Tô Liêu bỗng nhiên mở miệng, trong giọng nói anh có chút hối hận, khiến cho cô ngây người.

Chung Tĩnh Trúc là người không biết thù dai, cho dù cô có tức giận cũng chỉ vài ba phút là hết. Lệ Tô Liêu bỗng nhiên nhớ lại quá khứ, cảm thấy rất có lỗi với cô.

“Tôi không biết cô sợ độ cao, lần sau nhất định sẽ không đùa như thế nữa.” Thật ra, Lệ Tô Liêu đưa Chung Tĩnh Trúc đi nhảy dù, chỉ là do lần anh phát hiện cho dù cô đứng ở trên sân phơi quần áo, hai chân cũng run rẩy.

Rốt cuộc, ai đó nói cho anh biết là lấy độc trị độc, anh lại đi tin. Không ngờ kết quả lại như vậy, đúng là tự tạo nghiệt không thể sống.

Chung Tĩnh Trúc im lặng đóng gói kẹo lại, đặt trên đầu gối, nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ, cả hai chìm vào bầu không khí im lặng. Lệ Tô Liêu mong đợi được Chung Tĩnh Trúc tha thứ, cảm giác bứt rứt vô cùng.

“Chị tôi chết do nhảy lầu, tôi đứng ở phía sau chị ấy, không thể giữ chị ấy lại được, trơ mắt nhìn chị ấy ngã xuống.”Giọng nói của cô rất nhẹ.

Lệ Tô Liêu ngạc nhiên vô cùng. Anh vội quay đầu nhìn cô, nhưng Chung Tĩnh Trúc không nhìn lại, cô từ từ nhắm mắt lại, hô hấp dần trở nên ổn định, giống như đang ngủ.

Categories: Lòng Tham | 5 Comments

Post navigation

5 thoughts on “[Lòng Tham] Chương 13: Ôi, xin lỗi

  1. i like this, truyện này hay mà,
    có 1 đoạn bạn viết nam chính thành “lệ tô kiêu”

  2. Ta Mới Không Phải Sắc Nữ

    Thank nàng nhìu nhìu *moah*

  3. Nabi Nguyễn

    Bạn ơi có một vài lỗi type này ^^
    Chung Tĩnh Trúc bĩu môi, xoay người đi đánh rằng
    >>> đánh răng

    Lệ Tô Liêu lại không thấy hề hấng
    >>> hề hấn

    thu dọn đồ đặc
    >>> đồ đạc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: