[Truyện ngắn] Tình Ý Sâu Kín | Đinh Mặc (HOÀN)

Tôi cẩn thận cất bức thư viết tay của anh đi, cảm giác lúc này trong tôi là sự ấm áp, trái tim đang đập mạnh mẽ trong lồng ngực như muốn nhào ra ngoài.

Bạn trai của tôi, Hill Wood, anh về nước đã được nửa năm, mỗi ngày tôi đều yêu cầu anh viết cho tôi một lá thư. Số thư trong tay tôi dần dày lên, cũng như tình yêu anh dành cho tôi mỗi lúc một đậm sâu, trong lòng tôi luôn tin tưởng vào tình yêu này, ba năm hiểu nhau, một năm chia cách.

Lần đầu tiên gặp Hill Wood, anh giống như cây hòe cao lớn, dáng người thon dài, làn da màu nâu nhạt, đôi mắt màu lam thâm thúy, sáng ngời như phiến lá được ánh mặt trời soi rọi.

Khi đó, tiếng cười trầm thấp của anh vang vảng bên tai tôi, tôi cảm giác như băng tuyết cũng sẽ tan chảy vì tiếng cười ấy của anh. Tôi ngẩng đầu, bị ánh mắt sáng trong như ngọc của anh làm cho mê muội. Anh đi đến bên tôi, tôi ngây ngô nở nụ cười, hàm răng sáng bóng của anh hiện rõ lên trong mắt tôi.

Anh thấp giọng nói: “ Tôi lần đầu tiên tới đây, đi qua đi lại cũng không tìm được đường ra, đã tìm đường nửa tiếng rồi.” Tiếng Trung của anh nói rất chuẩn, rất êm tai.

Tôi ngẩng đầu nhìn, trả lời: “ Tôi cũng lần đầu tiên đến đây, cũng bị lạc đường, đang tìm người giúp đỡ.” Thật mất mặt, ở trong trường học mà cũng lạc được, sao có thể để một lưu học sinh giúp đỡ được!

“ Vậy sao bạn không hỏi tôi đường.” Anh hứng thú nhìn tôi.

Tôi sao có thể mặt dày đi dùng vốn tiếng Anh sứt sẹo của mình đi độc hại một lưu học sinh đẹp đến mê hồn như vậy được. Tôi cũng không biết rằng anh nói tiếng Trung lại thuần thục đến vậy. Tôi trừng mắt nhìn anh, nhưng không trả lời.

“ Đi thôi, tôi dẫn bạn đi.” Anh cúi thân mình cao lớn xuống, chậm rãi nói: “ Tôi tên Hill Wood, còn bạn?.”

Hill Wood, cũng từ đó, cái tên này khắc sâu vào tâm trí của tôi.

Tôi mở máy tính, trả lời email của Hill Wood. Tôi thầm nghĩ, không biết lúc anh nhận được email của tôi, anh có kích động giống tôi không, có khoa chân múa tay như tôi không, có mơ màng đến nửa ngày như tôi không?

Sẽ không!

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nở nụ cười ngây ngô, anh là một người hướng nội như vậy, khi anh nhận được thư của tôi, anh sẽ nở nụ cười thật nhẹ nhàng đôi mắt trong sáng như ngọc thạch kia sẽ hiện lên vẻ dịu dàng như dòng nước mùa thu.

Đảo mắt một cái, đã đến tháng chín, Bắc Kinh đang vào thu.

Về nhà, tôi mặc một chiếc áo T-shirt thấm đẫm mồ hôi, chưa kịp ngồi xuống, điện thoại đã vang lên.

“Như Phỉ, là anh, Giang Hàn.”

“ Có chuyện gì sao?.” Tôi cười nói. Tôi và Hill Wood yêu nhau đã được gần ba năm, còn Giang Hàn anh cũng quan tâm suốt ba năm ấy, anh luôn yên lặng ở bên cạnh tôi cho tới bây giờ.

“ Không có gì, anh chỉ muốn hỏi em có khỏe không.” Giọng nói của Giang Hàn vẫn như ngày nào; mềm dịu, ấm áp như ánh mặt trời.

“ Vâng, em vẫn khỏe. Mới đi thực tế về, em viết một bản thảo mới, tổng biên rất hài lòng. Có lẽ tháng sau em sẽ làm một chuyên mục mới.” Tôi vừa ăn bánh mì vừa trả lời anh.

“ Như Phỉ, đừng suốt ngày ăn bánh mì.” Giang Hàn giống như nghe được tiếng nhai bánh mỳ của tôi, anh liền trầm giọng xuống.

“ Vâng, em biết rồi.” Tôi trả lời anh, nếu không ăn bánh mì cùng với mì ăn liền, tôi có thể ăn gì chứ?

Nhớ đến Hill Wood, anh về nước sẽ làm cơm rang cho tôi. Vừa thơm lại vừa ngon, tôi rất nhớ hương vị ấy.

Giang Hàn giống như đọc được suy nghĩ của tôi, anh đột nhiên hỏi: “ Hill Wood có khỏe không?.”

Tôi dừng một chút, cười nói: “ Anh ấy vẫn khỏe, tháng sau sẽ trở về.”

“ Vậy sao. Vậy là tốt rồi, anh cũng yên tâm.”

Chỉ còn một tháng nữa thôi.

Buông điên thoại, tôi lại hồi tưởng về quá khứ, cảm thấy nuối tiếc, giá như tôi có thể quay về thời gian còn đi học.

“ Hill Wood, anh sẽ trở về nước hay ở lại Trung Quốc?.” Không hiểu sao tôi lại hỏi anh câu này, xém chút nữa tự cắn vào lưỡi mình.

“ Anh?.” Đôi mắt Hill Wood sáng như viên ngọc được mài giũa tỉ mỉ: “ Đương nhiên là anh ở lại Bắc Kinh với em.”

Tôi kích động ôm anh, anh vì tôi mà ở lại.

Anh dừng lại một giây, hỏi tôi: “ Bởi vì tiền lương ở Trung Quốc cao hơn so với nước anh.”

Hill Wood hư đốn, lúc nào cũng trêu chọc tôi.

Anh yêu tôi! Anh yêu tôi.

Anh nói về nước một năm sau đó quay lại Trung Quốc định cư, rồi anh sẽ kết hôn với tôi. Công việc của anh cũng rất có tương lai, anh làm ở đại sứ quán, lương hàng tháng cũng vài nghìn đô la, cũng đủ nuôi sống hai người chúng tôi.

Nghĩ đến đây, tôi mở máy tính, viết cho anh một bức thư:

“Hill Wood, mùa thu của Bắc Kinh sắp đến rồi. Nước sông Hằng có màu gì vậy anh? Tốt nghiệp được một năm, em đã có công việc ở một tòa soạn báo, có chỗ đứng rất vững vàng, tháng sau, em sẽ tự mình phụ trách chuyên mục riêng.

Hill Wood, tháng trước em trở về trường tham gia ngày kỉ niệm thành lập trường, nói đến thấy buồn cười, anh biết không, em lại lạc đường, nhưng vì sớm quá không ai chỉ đường cho em.

Đã hai tháng anh chưa trả lời thư của em, gọi điện thoại cho anh cũng không được.

Anh sẽ trở về chứ? Lời hẹn chúng ta sẽ cùng nhau đón Noen tại Bắc Kinh. Anh còn nhớ không?.”

Bấm nút gởi đi, bức thư tôi gởi cho anh dần dần biến mất. Thời tiết đầu thu, có chút lạnh.

Hôm nay là ngày lĩnh lương, tuy rằng tiền nhuận bút không nhiều nhưng tôi vẫn quyết định tự thưởng cho mình một bữa thịnh soạn tại nhà hàng nhỏ. Ở trong thành phố xa lạ này, cuộc sống của tôi khá tẻ nhạt, ngoại trừ viết bài, thì cũng chỉ là viết bài.

Còn nhớ rõ thời điểm tôi học đại học năm thứ hai, lần đầu tiên nhận được tiền nhuận bút, khi đó tôi với Hill Wood vẫn còn là bạn bè, tôi không tốn đến một giây để suy nghĩ có nên hay không tìm anh cùng tôi chúc mừng. Tôi liền ôm vài lon bia chạy vào kí túc xá tìm anh, bạn cùng phòng của anh nhìn tôi mà cười đến rũ cả người.

“ Như Phỉ, sao đột nhiên lại uống rượu?.” Anh đón đống bia trong tay tôi,đôi mắt tỏ vẻ ngạc nhiên.

“ Có gì là lạ chứ?.” Tôi mở hai lon bia, để trước mặt anh.

“Về sau nếu không có mình ở bên cạnh bạn không được uống rượu!.” Anh nghiêm nghị nói.

Thật là kì lạ, khi đó anh còn chưa phải bạn trai tôi, sao lại bắt đầu cấm đoán tôi?

Cầm lon bia lên, tôi uống một ngụm, đầu lưỡi ngay lập tức có phản ứng,vị chua sót, rồi cả độ mặn chát đều thẩm thấu vào ruột gan tôi.

Tháng mười một tại Bắc Kinh, lúc này đã vào đông. Ở trong phòng có máy sưởi, tôi không hề bước chân ra khỏi cửa. Trừ lúc phải đem bản thảo đi nộp, tôi đều quanh quẩn trong căn nhà nhỏ, ngăn cách với cuộc sống bên ngoài.

Có lẽ, tôi thuộc dạng người cô độc, trừ quãng thời gian Hill Wood xuất hiện trong cuộc đời của tôi, phá vỡ sự tĩnh lặng trong tôi, thì cuộc sống của tôi khá im tiếng. Nhưng sau khi Hill Wood về nước, tôi cũng tốt nghiệp, tôi đã bắt đầu một cuộc sống mới.

Hôm nay là ngày sinh nhật của tôi, trăng tháng mười một tại Bắc Kinh xinh đẹp nhưng lại hiện rõ vẻ thê lương. Hill Wood từng nói, hàng năm, anh đều nhớ rõ ngày sinh nhật của tôi. Tôi đã mất liên lạc với anh suốt bốn tháng qua, tôi không biết mình nên tiếp tục chờ hay sẽ mua vé máy bay, đi tới đất nước của anh. Tiền tích kiệm của tôi, đã đủ để mua vé máy bay tới quê hương của anh.

Có thư mới! Màn hình máy tính của tôi nhấp nháy khiến tôi vô cùng căng thẳng. Nhìn dòng địa chỉ quen thuộc kia, tay tôi run run di chuột click vào biểu tưởng đang nhấp nháy trên màn hình.

Mấy từ tiếng Trung ngắn gọn nhưng lại vô cùng chói mắt.

Trong bức thư là một bức ảnh, đó là Hill Wood, vẫn là nụ cười quyến rũ đến động lòng người kia, nụ cười vô cùng sáng lạn ấy, đôi mắt màu lam, chiếc răng khểnh sáng bóng, mái tóc rám nắng, anh vẫn như thế, đôi mắt tôi như có tầng sương phủ mỗi khi nhìn thấy anh.

Đóng lại cửa sổ của email, tắt máy tính, màn hình bỗng trở nên đen ngòm.

Nghĩ lại, dáng người anh cao lớn, bên cạnh còn có một người phụ xinh đẹp đang dựa vào anh. Trong lòng người phụ nữ ấy còn đang ôm một đứa nhỏ, đứa trẻ giống hệt anh, vô cùng xinh đẹp, Hill Wood nói, anh đã kết hôn, cả hai vừa hưởng tuần trăng mật, không quay trở về Trung Quốc nữa.

Tôi cố gắng tỏ ra bình tĩnh, từ từ nâng người dậy, đi đến chiếc giường nhỏ, nhấc chiếc gối lên rồi lấy ra xấp thư dày cộm, bắt đầu mở từng tờ xem cẩn thận. Mùi hương ấy, giấy viết thư màu trắng ấy, nét chữ bay lượn ấy … tôi nhìn từng chữ từng nét, mà sao cảm thấy như có từng mũi dao cứa vào trong lòng tôi.

Tháng mười hai, tuyết rơi đầy trời. Tôi mặc một chiếc áo dài, sau hai tuần, đây là lần đầu tiên tôi bước chân ra khỏi cửa. Giang Hàn sắp sửa ra nước ngoài.

Đến gần trường học, kí ức lại ùa về trong tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, thấy một bóng cao gầy đang đứng dựa vào cánh cửa.

Cả hai đều bước những bước chân thật chậm, khuôn mặt Giang Hàn tuấn tú mà đầy bi thương: “ Như Phỉ, anh sẽ nhớ em.”

“ Đương nhiên.” Tôi nở nụ cười thật tươi: “ Anh là anh em tốt của em, đương nhiên là phải nhớ em.”

Anh không lên tiếng chỉ im lặng nhìn tôi. Thời gian bỗng nhiên dừng lại, chẳng lâu sau, anh mắt sâu thẳm kia cũng rời sang chỗ khác, giống như muốn đem hình ảnh của tôi khắc sâu vào tâm trí của anh.

Tôi hít hít mũi, giọng điệu cố tỏ ra vui vẻ: “ Anh đi bao lâu? Khi nào trở về?.”

“ Năm năm.” Giang Hàn khoác chiếc áo khoác dài lên người tôi: “ Mặc vào, em sợ lạnh.”

“ Giang Hàn, em …” Em xin lỗi, vì em không thể yêu anh.

“ Em với Hill Wood vẫn tốt chứ?.” Ánh mắt Giang Hàn nhìn về phía xa, con ngươi trong vắt ấy lại toát lên vẻ bi thương.

“ Haha, anh còn không biết sao?.” Tôi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời: “ Tháng trước anh ấy đã kết hôn, vừa mới đi hưởng tuần trăng mật về, ngay cả con cũng đã có.”

Giang Hàn ngạc nhiên nhìn về phía tôi: “ Không thể nào.”

“ Haha, Giang Hàn, em không sao.” Tôi nở nụ cười nghịch ngợm với anh: “ Cũng đúng, em bình thường như vậy, bị người khác bỏ cũng không có gì là lạ.”

Giang Hàn ôm chầm lấy tôi, anh như muốn nghiền nát tôi vào lồng ngực của mình, khiến tôi không thể thở nổi. Để cho anh ôm đi, từ hôm nay, sẽ là năm năm.

Thật lâu sau, tôi nghe được giọng nói run run của anh: “ Như Phỉ, em chỉ suốt ngày ở trong nhà, không xem tin tức, không đọc báo. Em không biết sao? Pakistan mấy tháng trước có trận động đất rất lớn, toàn bộ Islamabat bị phá hủy gần hết.”

Động đất? Tiếng nổ lớn trong đầu tôi vang lên, tôi ngẩng đầu lên nhìn Giang Hàn. Con ngươi sáng ngời của anh tỏ vẻ dịu dàng, cũng có phần thương tiếc: “ Như Phỉ, gia đình Hill Wood ở Islamabat phải không? Như thế sao có thể hưởng tuần trăng mật được? Hơn nữa, Hill Wood sẽ không bao giờ phản bội em.”

Hill Wood nói dối? Tia hy vọng tưởng chừng tắt ngóm trong tôi dường như sống lại. Tôi muốn bay nhanh tới Islamabat, tôi muốn tìm anh. Nghĩ đến đây,tôi lập tức muốn gặp được anh. Cho dù là tôi đa tình cũng được, tôi cũng không buông tay với tia hy vọng này.

Tôi chạy như bị ma đuổi, trong lòng chỉ muốn lao nhanh về nhà, về nhà lấy tiền, lấy visa, vé máy bay, còn có rất nhiều việc phải hoàn thành … Tôi bỏ mặc Giang Hàn ở đó, để anh một mình lạnh lẽo cô độc đứng đó, thậm chí còn quên trả áo khoác cho anh.

Khi tôi đặt chân tới Pakistan, mới phất hiện quốc gia này vì trận động đất lớn vừa rồi, đất nước bị hủy hoại nặng hơn tôi nghĩ. Đá vụn rải rác ở trên đường, xung quanh mọi người nhìn tôi nở nụ cười thân mật. Tuy rằng đang là tháng mười hai, nhưng ở đây, không khí ấm áp như mùa xuân. Tôi dựa theo địa chỉ mà Hill Wood để lại cho tôi trước khi anh đi, kéo hành lí từng bước từng bước đi tới.

Tường gạch bị đổ vỡ, đất đá đầy trên mặt đường, tất cả đều bị tàn phá nặng nề.

Đây là nơi Hill Wood từng sống qua, cho dù trận động đất đã trôi qua vài tháng nhưng ở đây vẫn chưa khôi phục hoàn toàn. Hill Wood, anh đang ở đâu?

“ Hill Wood? Cậu ấy ở kia!” Vẻ mặt tươi cười của một bà lão dùng tiếng Anh đứt quãng nói với tôi, bà chỉ về hướng công trường, trong mắt tràn đầy ý cười: “ Hill Wood là đứa trẻ tốt.”

Nhìn công trường, lòng tôi bỗng nhiên dâng lên cảm giác đau xót. Cho dù Hill Wood nói anh đã kết hôn, tôi cũng vẫn tới đây, nếu như anh thực sự kết hôn …

Tôi ấn mạnh vào ngực mình, cố tỏ ra cao ngạo trong mắt anh, Hill Wood là một trong những người đàn ông kia, tôi chỉ muốn hét lên một tiếng để anh có thể nhìn thấy tôi.

Một người đàn ông có mái tóc đen, đồng tử màu đen rất hấp dẫn, những người đàn ông khác đang làm việc cũng bỏ dở mà ngẩng lên nhìn tôi.

“ Cô tìm ai?.” Một trong số người đàn ông trong đó, dùng tiếng Anh hỏi tôi. Mọi ánh mắt đều dồn về phía tôi. Bỗng nhiên, bên tai vang lên một giọng nói quen thuộc, âm vực tỏ rõ vẻ ngờ vực: “ Như Phỉ?.”

Tôi hít sâu một hơi, xác định bản thân đã nở rõ nụ cười tươi tôi mới xoay người sang chỗ khác, vừa muốn hét lên tên của anh hàng nghìn lần thì toàn thân tôi đã rơi vào vòng tay âm áp quen thuộc ấy tự lúc nào.

“ Như Phỉ.” Anh dường như dùng hết sức của bản thân để ôm tôi: “ Sao em lại tới đây? Sao em lại tới đây?.” Tôi vô cùng đau đớn, chậm rãi đẩy anh ra.

Đằng sau anh, là người phụ nữ xinh đẹp đang im lặng nhìn, anh cùng người phụ nữ ấy rất giống nhau, đều có đôi mắt biết phát sáng. Tôi biết cô ấy đang nhìn tôi nhưng tôi không nhìn rõ biểu cảm của cô ấy. Bởi vì tôi khóc, một năm nhớ thương, một năm chờ đợi, giờ phút này, tôi chỉ biết dùng nước mắt để biểu đạt cảm xúc của mình.

Nhưng Hill Wood lại một lần nữa ghì sát tôi vào ngực anh. Cái ôm ấm áp vô cùng quen thuộc, nhưng cảm giác lại có chút xa lạ. Anh gầy, so với một năm trước anh gầy hơn nhiều.

“ Anh đã kết hôn?.” Tôi chậm rãi hỏi anh: “ Em chỉ muốn hỏi một câu, anh thực sự đã kết hôn?.”

Tôi cảm nhận được anh đang run rẩy, hai tay tôi vòng qua ôm lấy thắt lưng anh: “Chúng ta, có thể ở cùng nhau không?.”

Tuy rằng trong thư anh nói anh đã kết hôn, người phụ nữ kia cũng đã xuất hiện trước mắt tôi, và biểu hiện này của anh, tôi cũng phần nào hiểu được.

Anh bỗng nhiên buông tôi ra, kéo tay người phụ nữ phía sau. Lòng tôi bỗng thắt lại.

Anh nhìn vào sâu trong mắt tôi, đôi mắt trong sáng như ngọc ấy: “ Đây là chị gái anh, Như Phỉ!.” Anh ở bên cạnh chị gái mình, lộ nụ cười tươi với tôi, tôi bổ nhào vào ngực anh, khóc lớn tiếng.

“ Vì sao anh gạt em, vì sao nói rằng anh đã kết hôn?.”

“ Vì động đất, cha mẹ anh đều bị thương nặng, anh không thể trở về Trung Quốc, anh phải ở lại để gánh vác trọng trách gia đình.” Anh nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.

“ Ngu ngốc, em có thể đến Pakistan, làm sao có thể nói chia tay thì chia tay được?.”

“ Không phải em đã nói, em sẽ không rời khỏi Trung Quốc sao?.” Anh chậm rãi nói tiếp: “ Công việc ở Trung Quốc anh cũng không thể tiếp tục được. Ở đây, có lẽ một trăm đô la một tháng anh cũng không kiếm được, nếu em ở đây, cuộc sống sẽ rất cực khổ.”

“ Em không cần. Chỉ muốn ở cùng anh. Hơn nữa, em ở Pakistan, hàng năm vẫn có thể về Trung Quốc.” Tôi chôn chặt mình ở trong lòng anh, kích động đến mức thở cũng khó khăn.

“ Như Phỉ!” Âm thanh của anh vang lên bên tai tôi: “ Lần này, anh sẽ tuyệt đối không buông tay em.”

Xin nghỉ việc ở tòa soạn, tôi cùng Hill Wood ở lại Pakistan đã được mấy tháng. Tôi bắt đầu chăm chỉ học tiếng Anh, hơn nữa tôi tìm được công việc tại đại sứ quán Trung Quốc tại Pakistan. Hill Wood làm việc trong một công ty ở trong nước, tuy rằng tiền lương không nhiều, nhưng cuộc sống rất hạnh phúc.

Hàng năm, Hill Wood đều cùng tôi trở về Trung Quốc một lần. Chúng tôi đều có chung một ước hẹn, chờ khi có đủ tiền, cả hai sẽ trở lại Trung Quốc định cư.

—Hoàn—

Categories: Uncategorized | 4 Comments

Post navigation

4 thoughts on “[Truyện ngắn] Tình Ý Sâu Kín | Đinh Mặc (HOÀN)

  1. Pingback: List đoản văn – truyện ngắn (HOÀN) | (◕︵◕)Thiên Nhai(。◕‿◕。)

  2. Pingback: Truyện ngắn Đinh Mặc | (◕︵◕)Thiên Nhai(。◕‿◕。)

  3. Pingback: Đinh Mặc | ngocNTTD

  4. Pingback: List đoản văn hiện đại hoàn | Thượng Quan gia tộc - 上 官 家 族

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: